Trang chủ » Đừng bủn xỉn với xe đẩy em bé

Đừng bủn xỉn với xe đẩy em bé

(Ngày đăng: 18-03-2018 05:04:08)
Trên đời này đúng là lắm loại người, mà không ai giống ai. Người thì phí phạm, vung tiền như rác, người thì bủn xịn, xỉn đến độ con còn không dám cho ăn, cho mặc. Ấy thế mà em thấy cả 2 loại người này rồi. Sau vụ này, em khẳng định thà tiêu vũng vãi còn hơn bủn xỉn, bần tiện. Bần tiện ngay cả với chiếc xe đẩy em bé.

Chắc có người nói em xấu tính đi khinh bạc nhà người ta, nhỡ người ta nghèo không dám ăn, dám mặc thì sao, em thừa hơi em nọ kia, nhưng xin thưa để em kể xong, xem ai còn nói em khinh bạc quá đáng nữa không. Nhà cái chị này ông chồng kiểu hiền lành tử tế, làm nhà nước lương 3 cọc 3 đồng nhưng đại khái đủ tiêu, chị này buồn bán sành sỏi, chanh chua đanh đá và được cái keo kiệt vô cùng. Không biết ông trời bén duyên kiểu gì mà cái đôi vợ chồng này “hợp” nhau thế. Chồng hiền, hiền thôi rồi hiền, bao nhiêu tiền đưa sạch vợ, không dám ho he một tiếng, việc nhà nội trợ ông này cũng phải làm. Bà vợ buôn bán cũng thuộc loại mát tay, cơ mà kiếm tiền để làm gì khi suốt ngày giữ, vợ không dám tiêu, không cho chồng con tiêu luôn.

Ông chồng em hay gặp mấy buổi chiều, ông ý bế con đi dạo. Thằng bé khá quấy, nên chiều không đưa nó đi dạo nó quấy mẹ, phiền mẹ thì cả 2 bố con đều bị ăn chửi. Thằng bé nằm vặn vẹo hết cả người trên tay bố, bố nó đi lại cũng mỏi tay, chuyển tay liên tục, lại còn xách thêm cái túi chắc đựng đồ cho con. Trông tội lắm. Nhìn xuống con em, nhà em cũng chẳng khá giả gì đâu nhưng ăn đứt cái nhà ấy, mua được cho con cái xe đẩy em bé, con nằm hay ngồi đều tự do hoạt động, có mưa phùn hay nắng có mái che, đẩy xe cũng đỡ mệt hơn ngàn lần cứ bế con đi khắp nơi. Khổ con, khổ mẹ, khổ bố. Anh kia nhìn cái xe mà chậc lưỡi :” Có cái xe đẩy em bé tiện em nhỉ, mấy lần bảo mua cho con mà vợ anh gạt đi, thế có phải đưa con đi đâu đỡ khổ không”. Đúng là cái phận đàn ông!